Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2014

Lee Myung-bak

Lee Myung-bak

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Lee Myung-bak
Lee Myung-bak.png
Chức vụ
Nhiệm kỳ 25 tháng 2 năm 2008 – 25 tháng 2 năm 2013
Tiền nhiệm Roh Moo-hyun
Kế nhiệm Park Geun-hye
Thông tin chung
Đảng Đại Dân tộc
Sinh 19 tháng 12, 1941 (72 tuổi)
Hirano-ku, Osaka, Nhật Bản
Tôn giáo Trưởng Lão
Chữ ký Lee myungbak signature.png
Binh nghiệp
Lee Myung-bak
Hangul 이명박
Hanja (Hán tự) 李明博
Hán-Việt Lý Minh Bác
Romaja quốc ngữ I Myeongbak
McCune-Reischauer Yi Myŏng-Bak
Tiếng Anh Lee Myung-bak
Lee Myung-bak (tên chuyển sang kí tự Latin, phiên âm: /ˈliː ˈmjʊŋˌbæk/ hoặc nguyên gốc tiếng Triều Tiên: I Myeong-bak, phiên âm: [i.mjʌŋ.bak], Hán-Việt: Lý Minh Bác, ở Miền Bắc thường gọi là Li Miêng Pắc) (sinh ngày 19 tháng 12 năm 1941), là Tổng thống thứ 10 và đảm nhiệm nhiệm kỳ tổng thống thứ 17 của Hàn Quốc. Ông từng làm thị trưởng thứ 32 Thành phố Seoul và hiện nay ông là đảng viên thuộc Đảng Đại Dân tộc.
Ông đắc cử tổng thống ngày 19 tháng 12 năm 2007 và nhậm chức tổng thống Hàn Quốc từ ngày 25 tháng 2 năm 2008. Cuộc đời cuả ông có thể xem như một kỳ tích: từ một chú bé nhặt rác trở thành một nhà lãnh đạo doanh nghiệp và rồi thành tổng thống với số phiếu ủng hộ cao nhất kể từ khi Hàn Quốc bắt đầu tiến trình dân chủ hóa từ thập niên 1980 [1]. Ông cũng có bút danh là Il-Song (일송, 一松).

Thiếu thời và bối cảnh giáo dục

Lee chào đời tại Nakakawachi-gun, Osaka (hiện nay là Hirano-ku, thành phố Osaka), là một khu thường trú của đồng bào Hàn Quốc tại Nhật Bản. Họ tên Nhật Bản trên giấy khai sinh là Akihiro Tsukiyama (Nhật: 月山明博 Tsukiyama Akihiro?)[2] (âm Hán Việt: Nguyệt Sơn Minh Bác). Lúc bấy giờ Lee Cheung-u (이층우), cha Lee làm việc tại một trại chăn nuôi ở Nhật Bản. Chae Taewon (채태원), mẹ Lee là một người nội trợ và là một tín hữu chân thành Cơ Đốc giáo. Lee có 3 anh em trai và 3 chị em gái. Lee là con thứ năm trong gia đình. Năm 1945, sau khi kết thúc Đệ nhị Thế chiến, gia đình Lee trở về quê nội, Pohang, Gyenongsangbuk-do, Hàn Quốc.[3] [4]
Tuy nhiên, không may mắn xảy ra, một đợt chiến tranh nữa là Chiến tranh Triều Tiên. Ngày 25 tháng 6 năm 1950, Bắc Triều Tiên đã tấn công bất ngờ thâm nhập vào Nam Hàn. Do chiến tranh, cha Lee mất quê hương và gia đình Lee phải di chuyển và làm nơi cư trú ở trong đất đai một ngôi chùa đã được bỏ lại. Đặc biệt là gia đình Lee sống trong cảnh nghèo khổ. Trong trường học, Lee thậm chí không thể mơ ước được ăn trưa bình thường. Thời gian ấy hoàn toàn khác với khi gia đình sống ở Nhật, nơi mà cha Lee có thể gửi tiền nhà, thậm chí đưa học phí cho anh (em) họ tại Nhật Bản để học tập.[5]
Lee đã sớm học hiểu về giá trị lao động. Khi Lee tốt nghiệp tiểu học, lại làm tất cả mọi việc mình có thể làm được như nhặt rác, bán diêm quẹt, bán bánh gạo ở bên ngoài căn cứ quân đội, và có lúc Lee đã bị cảnh sát quân đội bắt vì bán bánh ngọt. Khi còn là học sinh trung học cơ sở, Lee làm việc chăm chỉ để kiếm sống [5]
Trong nhiều gia đình, trong những ngày cuộc sống khó khăn, học tập tại trường trung học là đặc quyền của số ít người được lựa chọn và những người khác phải hy sinh. Trong đại gia đình giống như gia đình của Lee, anh cả của Lee được coi là niềm hy vọng của gia đình. Điều đó có luôn nghĩa là anh chị em còn lại phải chấp nhận hy sinh cơ hội giáo dục đào tạo của họ cho việc hỗ trợ học tập của các anh trai và chị gái. Do đó Lee đã không hề suy nghĩ mình có thể đến trường theo học. Lee đã hỗ trợ mẹ bán bánh để kiếm tiền cho anh trai. Nhưng thầy của Lee khuyến khích Lee vào học lớp buổi tối, Trường Trung học Thương mại Dongji tại thành phố Pohang mà Lee có thể vừa làm việc ban ngày vừa học ban đêm với toàn bộ học bổng [6].
Sau 1 năm tốt nghiệp trung học, Lee thi đỗ vào Trường Đại học Korea. Năm 1964, khi Lee còn là sinh viên đại học năm thứ 3, Lee ra tranh cử và thắng cử chức vụ chủ tịch hội đồng sinh viên. Trong năm ấy, Lee tham gia một cuộc biểu tình chống Hội đàm Hàn-Nhật của tổng thống Park Jung-hee. Lee đã chịu danh tiếng phạm tội vì hành vi tổ chức âm mưu, và bị quyết án 5 năm treo và 3 năm tù do Tòa án Tối cao Hàn Quốc. Lee bị cầm tù trong ba tháng ở trại giam Seodaemun (서대문형무소) tại Seoul.[7]
Trong năm ấy, cuộc biểu tình do sinh viên chủ đạo đã đạt đến đỉnh điểm và ác cảm của quần chúng đối với ‘Hội đàm Seoul-Tokyo’, mà chủ trương bình thường hóa bang giao Hàn-Nhật, rất mãnh liệt [8].
Lee làm trưởng, dẫn 12,000 người tham gia biểu tình sinh viên tại Seoul vào tháng 6 năm 1964 và đã bị cầm tù theo án. Sau việc này, Lee được nhận danh hiệu ‘Thế đại thứ nhất của cuộc Biểu tình’ [5].
Lee kết hôn với bà Kim Yun-ok (sinh năm 1947), hai người có ba con gái và một con trai. Lee là một tín hữu Cơ Đốc và là một trưởng lão tại Nhà thờ Trưởng Lão Somang tại Seoul.

Quá trình công tác

Năm 1965, Lee bắt đầu làm việc ở Công ty Hyundai (lúc bấy giờ được gọi là Công ty Xây dựng Huyndai, một công ty quy mô vừa nhỏ), là một công ty được nhận giải thưởng về ký kết hợp đồng xây dựng đường cao tốc Pattani-Narathiwat tại Thái Lan. Dự án có tổng giá trị 5.2 triệu USD, là dự án xây dựng ở hải ngoại lần đầu tiên của Hàn Quốc. Mặc dù Lee là một nhân viên mới vào công ty nhưng được cử sang để phụ trách dự án tại Thái Lan. Dự án xây dựng đã hoàn tất thành công vào năm 1968, và Lee trở về Hàn Quốc thì được nhận giao nhiệm vụ quản lý nhà máy sản xuất máy móc thiết bị nặng thuộc công ty Hyundai tại Seoul [5].
Suốt trong 3 thập niên với Tập đoàn Hyundai, Lee có một biệt danh là “Xe ủi đất”. Như một lần, Lee tháo rời một chiếc xe ủi đất để nghiên cứu cơ cấu vận hành của nó và cố tìm nguyên nhân khiến nó hư hỏng.
Lee trở thành giám đốc điều hành của công ty khi ông 29 tuổi (chỉ sau 5 năm từ khi Lee vào công ty) và chủ tịch hội đồng quản trị công ty khi ông 35 tuổi. Do đó, Lee trở thành một chủ tịch trẻ nhất ở Hàn Quốc cho đến bấy giờ. Năm 1988, Lee (47 tuổi) đã nắm giữ vị trí chủ tịch Công ty Xây dựng Hyundai [5].
Ngay sau khi hoàn thành xây dựng đường cao tốc Pattani-Narathiwat của Công ty Xây dựng Hyundai, ngành xây dựng Hàn Quốc bắt đầu tập trung vào những hạng mục khai thác mới ở các nước như: Việt Nam, Trung Đông, v.v...
Theo xu hướng giảm nhu cầu xây dựng tại Việt Nam trong những năm 1960, Công ty Xây dựng Hyundai chuyển hướng quan tâm đến Trung Đông, và mang đến thành tích thành công đầu tiên trong các dự án quốc tế chủ yếu như: Arab Sửa chữa & Đóng tàu, khách sạn Diplomat tại Bahrain và Dự án Cảng Công nghiệp Jubail, nổi tiếng là ‘Lịch sử vĩ đại trong thế kỳ 20’ tại Ả Rập Saudi.
Lúc bấy giờ, tổng nhu cầu do các công ty xây dựng của Hàn Quốc đạt hơn 10 tỷ USD, và điều đó đã đóng góp lớn cho tình hình khủng hoảng kinh tế nhà nước cũng như khủng hoảng xăng dầu lúc bấy giờ.
Khi Lee bắt đầu làm việc cho Huyndai vào năm 1965, công ty hoạt động với qui mô 90 nhân viên, nhưng khi Lee rời công ty 27 năm sau, số nhân viên lên đến 160.000 người [9].
Lee đóng một vài trò lớn trong tiến trình bình thường hóa bang giao quan hệ Hàn Quốc với Liên Xô. Lee còn xây dựng các mối quan hệ với những nhà lãnh đạo nước ngoài như cựu Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu, thủ tướng Campuchia Hun Sen[10], cựu Thủ tướng Malaysia Mahathir Mohamad, cựu Chủ tịch Trung Quốc Giang Trạch Dân, và cựu lãnh tụ Liên Xô Mikhail Gorbachev.[cần dẫn nguồn]
Sau khi rời khỏi công việc cộng tác với Hyundai vào cuối năm thứ 27, Lee quyết định tham gia chính trường.

Kinh nghiệm chính trị ban đầu

Năm 1992, Lee đã trải qua giai đoạn quá độ từ kinh doanh sang chính trị. Lee được bầu cử thành ủy viên Quốc hội lần thứ 14 của Hàn Quốc. Sau khi Lee làm ủy viên Quốc hội lần thứ 2 vào năm 1996 tại Seoul, Lee đã sử dụng nhiều chi phí trong quá trình hoạt động tuyên truyền tranh cử. Lee từ chức vào năm 1998 sau khi bị phát hiện số tiền 7 triệu won (HQ) trái phép với Luật Tranh cử [11].
Năm 2002, Lee đắc cử thị trưởng Seoul. Nhưng ông bị phạt do khởi phát cuộc vận động tranh cử sớm hơn quy định. Trong thời gian nhiệm kỳ, Lee đóng góp cho việc phục hồi dòng suối Cheonggyecheon, một thủy lộ trải qua Seoul.

Thị trưởng Seoul


Phong cảnh Cheonggyecheon vào ban đêm
Sự đóng góp lớn nhất trong nhiệm kỳ thị trưởng Seoul của Lee là việc gỡ bỏ xa lộ trên cao cắt ngang khu trung tâm Seoul và xây dựng dòng suối Cheonggyecheon, nơi nghỉ ngơi công cộng có giá trị hàng triệu USD.
Thành tích chủ yếu của Lee trong nhiệm kỳ thị trưởng có thể nói chính là công tác phục hồi dòng suối Cheonggyecheon. Với những nỗ lực không ngừng của ông, hiện nay dòng suối này đang chảy qua trái tim của thủ đô Seoul và biến Seoul thành một nơi nghỉ ngơi công cộng hiện đại, đồng thời là một tài sản cho hệ thống sinh thái.
Không chỉ riêng mình nhân dân thủ đô Seoul mới tỏ lòng ngưỡng mộ Lee. Năm 2006, Asian Times đăng bài “Seoul, một thời từng được ví như một tượng trưng của một khối bê tông, đã thành công trong việc thay đổi bộ mặt của mình trong một dòng suối xanh và nay nó đang nhắc nhở nhân dân các nước khác trong khu vực châu Á về tình yêu đối với môi trường”, kèm theo bức ảnh Lee đang nhúng chân vào nước suối Cheonggyecheon. Hơn nữa, vào tháng 10 năm 2007, cùng với Nguyên Phó Tổng thống Mỹ Albert Arnorld Gore Jr, Tổng thống Lee đã được Tạp chí Times bầu chọn là “Người anh hùng của Môi trường”.[6]
Một dự án khác cũng đầy tham vọng là rừng Seoul. Đây chính là câu trả lời của Seoul đáp lại Công viên Trung tâm(Central Park) của New York hoặc Công viên Hyde của Luân Đôn. Rừng Seoul cung cấp cho dân cư Seoul một không gian xanh rộng lớn với 400,000 cây và 100 loại động vật khác nhau, trong đó bao gồm cả hươu và nai. Chỉ sau một năm thi công, công viên này đã khai trương vào tháng 6 năm 2005.[5]
Và khu vực nằm ngay trước Toà thị chính Thành phố Seoul chỉ là một quỹ đạo giao thông bằng bê tông. Tuy nhiên, World Cup năm 2002 đã cho thấy hữu ích của khu vưc này như thế nào khi sử dụng nó như một không gian văn hoá với cái tên Quảng trường Seoul (Seoul Plaza). Vào tháng 5 năm 2004, người ta đã cắt băng khánh thành một công viên mới trong khu vực này, đó là một bãi cỏ nơi người dân Seoul có thế đến để giải trí hoặc tổ chức các buổi trình diễn văn hoá. [5]

Tranh cử Tổng thống


Lee Myung-bak năm 2005
Ngày 10 tháng 5 năm 2007, Lee chính thức tuyên bố tranh cử tổng thống với tư cách là ứng cử viên của Đảng Đại Dân tộc. Ngày 20 tháng 8 năm 2007, Lee đánh bại Park Geun-hye, cũng là một ứng cử viên của Đảng Đại Dân tộc, trong cuộc bầu cử sơ bộ để giành sự đề cử của đảng cho cuộc bầu cử tổng thống năm 2007. Trong thời gian này, Lee bị cáo buộc thủ lợi nhờ đầu cơ bất động sản trong khu Dogok, một quận có giá đất cao tại Seoul.[12]
Vào tháng 8 năm 2007, cơ quan công tố phát biểu trong một thông cáo không chính thức rằng: “Chúng tôi đang nghi ngờ yêu cầu của anh trai của Lee về đất trong khu Dogok nhưng không xác minh được chủ sở hữu thực sự của tài sản”.[7]
Vào ngày 28 tháng 9 năm 2007, cơ quan công tố đã chính thức loại bỏ nghi ngờ rằng lô đất tại khu Dogok được sở hữu bằng tên vay mượn và thông báo: “Chúng tôi đã thực hiện tất cả các cuộc điều tra cần thiết bao gồm cả việc rà soát các vụ mua bán, xem xét lịch sử của nó, và kết thúc vụ kiện tại đây”.[8]
Vào tháng 12 năm 2007, vài ngày trước khi diễn ra cuộc bầu cử tổng thống, Lee tuyên bố ông sẽ trao tặng tài sản của mình cho xã hội.[13]
Chương trình vận động tranh cử của Lee trình bày “747 đề án” nhằm vào các mục tiêu: tăng trưởng GDP hằng năm 7%, 40.000 USD/ người, và biến Hàn Quốc thành nền kinh tế lớn thứ bảy trên thế giới. Một trong những tuyên bố quan trọng Lee đã đưa ra là đề án Kênh Đào trên bán đảo Triều Tiên (한반도 대운하) chạy từ thành phố Busan đến Seoul mà ông tin tưởng rằng đây sẽ là con đường để dẫn tới sự phục hồi nền kinh tế. Các đối thủ của ông cho rằng đề án này là không thực tế và cần tính đến những khoản chi phí khổng lồ, trong khi những người khác tập trung vào khả năng chúng sẽ gây ra những hậu quả bất lợi cho môi trường.
Đưa ra những chỉ dấu cho thấy một lập trường khác với trước đây về Bắc Triều Tiên, Lee công bố một kế hoạch “toàn diện” với Bắc Triều Tiên thông qua các phương pháp đầu tư. Ông hứa thành lập với Bắc Triều Tiên một ủy ban tư vấn nhằm phát triển các mối quan hệ kinh tế. Ủy ban này có các tiểu ban về kinh tế, giáo dục, tài chính, cơ sở hạ tầng và phúc lợi với ngân quỹ lên đến 40 tỉ USD. Lee cũng vận động cho thỏa ước thành lập Cộng đồng Kinh tế Triều Tiên nhằm cung ứng bộ khung pháp lý cho các đề án được hình thành từ các cuộc thương thảo. Lee cũng đã kêu gọi việc thành lập các tổ chức viện trợ tại Bắc Triều Tiên như một cách để tách riêng viện trợ nhân đạo khỏi các buổi hội đàm về hạt nhân [14].
Tinh thần chính sách đối ngoại của Lee được gọi là chủ nghĩa MB,[15] có thể giải thích là: thúc đẩy quan hệ “toàn diện” với Bắc Triều Tiên và tăng cường mối quan hệ hợp tác Hàn - Mỹ.

Tổng thống


Lee đang bắt tay tổng thống George W. Bush trong chuyến thăm Camp David, Maryland, tại Mỹ vào ngày 18 tháng 4 năm 2008
Ngày 19 tháng 12 năm 2007 ông đắc cử với tỷ số 48,7% lá phiếu, vượt hai đối thủ Jeong Dong-yeong (26%) và I Hoe-chang (15%) [16]. Tuy nhiên, tỷ lệ cử tri đi bầu lần này lại thấp nhất trong lịch sử các kỳ bầu cử tại Hàn Quốc, và với số ứng cử viên đông nhất (106 người tranh cử tổng thống kỳ này).[17] Ông nhậm chức vào ngày 25 tháng 2 năm 2008 cùng với cam kết về chấn hưng kinh tế, tăng cường mối quan hệ với Mỹ và thỏa thuận với Bắc Triều Tiên.[18]
Ông được xem là tổng thống Hàn Quốc được bầu đầu tiên có hiểu biết rộng về kinh doanh, từ một chú bé nhặt rác trở thành một nhà lãnh đạo doanh nghiệp, làm việc ở nhiều quốc gia khác nhau [19]. Về mặt chính trị ông có khuynh hướng bảo thủ, chủ trương đường lối cứng rắn hơn với Bắc Hàn, khôi phục quan hệ thân thiết với Hoa Kỳ và đề cao kinh tế thị trường tự do.
Đăc biệt, Lee khẳng định rằng ông sẽ thúc đẩy vận động “Ngoại giao toàn cầu” và tìm kiếm phương thức hợp tác giao lưu tốt đẹp hơn với các nước làng giếng như: Nhật Bản, Trung Quốc, và Nga. Hơn nữa, Lee đảm bảo về việc tăng cường hợp tác giữa Hàn Quốc và Mỹ, đồng thời thi hành những chính sách cứng rắn hơn liên quan đến Bắc Triều Tiên, là những sáng kiến được thúc đẩy như Chủ nghĩa MB. Chủ trương của Lee là muốn khôi phục lại mối quan hệ tốt đẹp hơn với Mỹ thông qua tầm quan trọng lớn hơn về giải pháp thị trường tự do.[20][21]
Sau 2 tháng từ khi Lee nhậm chức, tỷ lệ ủng hộ ông dừng lại ở 28%,[22] và vào tháng 6 năm 2008 giảm xuống còn 17%.[23] Tổng thống Bush và Tổng thống Lee đã thảo luận về việc thông qua Hiệp định Thương mại tự do Hàn - Mỹ (KORUS FTA), việc đang phải đối mặt với sự chống đối từ phía các nhà lập pháp của cả hai nước. Trong khi những thoả thuận của Lee trong cuộc họp cấp cao nhằm bãi bỏ một phần lệnh cấm nhập khẩu thịt bò Mỹ có thể sẽ loại bỏ bớt những vật cản trong quá trình phát triển KORUS FTA tại Mỹ[24] thì người dân Hàn Quốc lại đang tỏ ra hết sức phẫn nộ đối với việc mở cửa cho phép nhập khẩu thịt bò Mỹ.[25]
Chính phủ Hàn Quốc mới phát đi tuyên bố cảnh báo những phần tử phản đối quá khích sẽ bị xử phạt và các biện pháp sẽ được tiến hành nhằm ngăn chặn sự xung đột giữa cảnh sát và những người biểu tình. Và kết quả thăm dò dư luận của Thời báo Chosun đã khẳng định phần lớn người dân Hàn Quốc mong muốn chấm dứt các cuộc biểu tình đường phố nhằm phản đối nhập khẩu thịt bò Mỹ.[26]
Cuộc biểu tình đã kéo dài trong suốt hơn 2 tháng và mục đích ban đầu của cuộc biểu tình thắp nến là phản đối việc nhập khẩu thịt bò Mỹ cũng đã bị thay thế bằng những mục đích khác, ví dụ như sự phản đối của những người biểu tình chống bạo lực. Thiệt hại gây ra cho các đơn vị kinh doanh xung quanh khu vực biểu tình là rất lớn và thiệt hại xã hội tối thiểu cũng đã lên đến con số là 3.751.300.000.000 won.[9]
Do chính phủ đã trở lại ổn định hơn nên tỷ lệ ủng hộ chính quyền của Lee cũng đã đạt 32,8% với tốc độ tăng lên rất nhanh. Từ khi việc nhập khẩu thịt bò Mỹ được cho phép trở lại, càng ngày càng có thêm nhiều người dân Hàn Quốc bắt đầu mua thịt bò và hiện nay đang chiếm thị trường lớn thứ 2 tại Hàn Quốc, đứng sau thịt bò Úc.[10][11]
Lee đang bắt đầu giành lại sức mạnh kinh tế của ông. Đề án tư nhân hóa các kinh doanh mặc dù hiện đại nhất nhưng trước hết là cần rất nhiều cải cách.

Chính sách Quốc gia

Chính sách Giáo dục-Đào tạo

Nhằm giới thiệu hệ thống giáo dục thích hợp, chính quyền ông Lee đã thành lập Quỹ học bổng Nhà nước mà cung cấp dịch vụ cho vay và tư vấn cho vay đối với sinh viên. Hơn nữa, hiện nay chính phủ đang khuyến khích “chiến dịch thu trước – trả sau (Income contingency pay-later scheme)” để giúp các sinh viên gặp khó khăn nộp học phí.[12]
Tuy nhiên, chính phủ đã chỉ định 82 trường trung học phổ thông tốt ở khu vực nông thôn trở thành trường bán trú và cung cấp ngân quỹ tổng số 317 tỷ, trung bình 3,8 tỷ một trường.[13]
Chính quyền Lee Myung-bak có kế hoạch sử dụng lực lượng thanh niên Hàn Kiều ở Mỹ trong xúc tiến việc dạy tiếng Anh ngoài giờ trong các trường công lập ở khu vực thành thị với mục đích nâng cao chất lượng giáo dục. [14]

Chính sách Kinh tế

MBnomics là một thuật ngữ thích hợp với chính sách kinh tế vi mô của Lee.[27] Thuật ngữ “MBnomics”này được hình thành từ tên của tổng thống Lee (Myung-bak: MB) ghép với một phần từ -Nomics của Kinh tế (Economics).
Kang Man-soo, Bộ trưởng Quy hoạch-Tài chính, được tán thành với việc sáng tạo và thiết kế MBnomics.[28]
Tâm điểm cho việc mang lại sức sống mới cho nền kinh tế của ông Lee là đề án “Hàn Quốc 7.4.7”. Đề án này được lấy tên từ các mục tiêu như: tăng trưởng kinh tế đạt 7% trong thời gian nhiệm kỳ của ông, tăng trưởng GDP của Hàn Quốc hằng năm đạt 40.000 USD/người, và biến Hàn Quốc thành nền kinh tế lớn thứ bảy thế giới. Theo ông Lee, chính phủ của ông được trao nhiệm vụ tạo ra một Hàn Quốc mới, nơi mà “nhân dân sung túc, xã hội thân thiện và quốc gia vững mạnh". Để làm được điều này, tổng thống có kế hoạch thực hiện theo một chiến lược thực dụng, thân thiết với thị trường, đó là Kinh tế Thị trường Thông minh, Chủ nghĩa Kinh nghiệm Thực dụng, Chủ nghĩa Dân chủ Tích cực.[5]
Hiện tại ông Lee mong muốn thúc đẩy tăng thấp mức độ cacbon trong thập niên tới. Chính phủ hy vọng sẽ làm một cầu nối giữa nước giàu và nghèo đang đấu tranh đối với hiện tượng khí hậu ấm lên trên thế giới trong giai đoạn đến năm 2020 về phóng xạ nhà kính. Hiện tại, ông Lee muốn trong những thập kỷ tới chuyển sang phát triển hàm lượng các bon thấp. Chính phủ hy vọng trở thành cầu nối giữa các nước giàu và nghhèo trong công cuộc chống lại sự đe dọa toàn cầu bằng cách tự đặt ra mục tiêu đến 2020 cho hiệu ứng khí nhà kính.[29]
Liên quan đến khủng hoảng tài chính của Mỹ gần đây, tổng thống Lee nhấn mạnh tầm quan trọng của hợp tác bền vững giữa chính trị và kinh doanh. Ông Lee cũng đề nghị tổ chức một hội nghị 3 bên gồm Bộ trưởng Bộ Tài chính của Hàn Quốc, Nhật Bản và Trung Quốc nhằm mục đích phối hợp các lực lượng cảnh sát để đối phó với khủng hoảng tài chính.[15]

Chính sách đối ngoại

Mục đích đối ngoại của chính phủ hiện thời có thể được tóm tắt trong việc phục hồi lại bốn sức mạnh ngoại giao nhấn mạnh vào hạn chế sức mạnh huỷ diệt của vũ khí hạt nhân trên bán đảo Triều tiên. Để giải quyết vấn đề hạt nhân Bắc Triều tiên, rất cần đến sự hợp tác chặt chẽ giữa các nước trong đàm phán sáu bên.
Sự phát triển của liên minh Hàn - Mỹ dựa trên giá trị chung và lợi ích lẫn nhau là điều cốt yếu vì nó cho phép Hàn Quốc có được biện pháp đối phó và ảnh hưởng đối với các vấn đề như tình hình Bắc Triều tiên và Đông Bắc Á

Chính sách đối ngoại đối với CHDCND Triều Tiên

Mục đích tối thượng của chính quyền liên quan đến quan hệ liên triều dựa trên kế hoạch "phi hạt nhân, cởi mở, 3000" đòi hỏi sự nhân nhượng lẫn nhau và cùng có lợi giữa hai nước để đạt được nền kinh tế hiện đại và mang lại hạnh phúc cho nhân dân sống trên bán đảo triều tiên.
Tình hình liên triều hiện nay đang dần tiến tới giai đoạn quá độ quy mô lớn. Dù sao chính quyền đã chỉ rõ rằng sẽ theo đuổi một chính sách hữu ích hơn nữa mà cuối cùng là sẽ góp phần vào việc thống nhất trong hòa bình, ngay sau khi Bắc Triều tiên từ bỏ tham vọng hạt nhân và chấp nhận tiếp cận mở cửa hơn nữa.

Tóm tắt Tiểu sử

Năm (testing) Nội dung
1941 Sinh tại Osaka, Nhật Bản
1945 Hồi hương Hàn Quốc cùng gia đình
1965 Tốt nghiệp khoa Quản trị kinh doanh, Đại học Korea tại Hàn Quốc. Vào làm việc ở Công ty Xây dựng Hyundai
1970 Làm giám đốc của Công ty Xây dựng Hyundai
1977~1992 Làm chủ tịch hội đồng quản trị của 10 công ty liên kết bao gồm cả Công ty Xây dựng Hyundai
1992 Rời khỏi Tập đoàn Hyundai
1992~1996 Làm ủy viên Quốc hội lần thứ 14 của Hàn Quốc
1996~1998 Làm ủy viên Quốc hội lần thứ 15 của Hàn Quốc
2002~2006 Làm thị trưởng Thành phố Seoul
2007 Được bầu làm tổng thống lần thứ 17 của Hàn Quốc
2008 Làm Lễ nhậm chức tổng thống lần thứ 17 của Hàn Quốc
Thông tin cá nhân
Ông kết hôn với phu nhân Kim Yoon-ok và có 4 đứa con: 3 con gái và 1 con trai.

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Đường đời thăng trầm của trung tướng Bùi Quốc Huy

Đường đời thăng trầm của trung tướng

Bùi Quốc Huy

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Bước tới: menu, tìm kiếm
Bùi Quốc Huy (1945 -) tên thường gọi Năm Huy[1], nguyên Trung tướng An ninh, Tổng Cục trưởng Tổng Cục An ninh, Giám đốc Công an Thành phố Hồ Chí Minh (1996-2001), Thứ trưởng Bộ Công an, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Anh hùng lực lượng vũ trang đã phạm tội liên quan đến "vụ án Năm Cam và đồng bọn". Bị cách chức, bị tước quân tịch, quân hàm, bị tù và đã được ân xá sau chưa đầy 2 năm.

Lý lịch

  • Sinh ngày: 23 tháng 12, 1945 tại Đồng Tháp.[2]
  • Đăng ký nhân khẩu thường trú: 395-397 Lê Đại Hành, phường 11, quận 11, Thành phố Hồ Chí Minh.
  • Dân tộc: Kinh
  • Quốc tịch: Việt Nam
  • Tôn giáo: Không
  • Trình độ văn hóa: Tiến sĩ Luật
  • Cha: Bùi Tương Tiếp (mất)
  • Mẹ: Đỗ Thị Đàm (mất)
  • Vợ: Trần Thị Ngọc Quế
  • Con: có 2 người con, một trai, một gái sinh 1970 và 1976, con trai là Bùi Minh Tấn[3][4].

Quá trình hoạt động và thăng tiến

Còn nhỏ ở với gia đình, ngụ tại Bình An Trung, Lấp Vò, Đồng Tháp[2]. Năm 1960, tham gia cách mạng tại thị xã Long Xuyên, An Giang, làm công tác Đoàn thanh niên học sinh và công tác sinh viên học sinh[2].
Năm 1963 công tác trong Đội an ninh mật của thị xã Long Xuyên, An Giang[2].
Từ năm 1965 đến 1968, hoạt động ban cán sự công vận của thị xã Long Xuyên, An Giang[2].
Từ năm 1968 đến 1972 là Chánh văn phòng thị xã Long Xuyên, An Giang kiêm Trưởng ban an ninh (từ 1970) [2].
Từ năm 1972 đến 30 tháng 4, 1975 là Trưởng ban an ninh thị xã, Chính trị viên thị đội, Phó bí thư thị xã Long Xuyên, An Giang[2].
Năm 1980 là Phó ban chỉ huy an ninh của công an tỉnh An Giang[2].
Năm 1985 là Phó giám đốc phụ trách an ninh của Công an tỉnh An Giang[2].
Năm 1987 là Giám đốc Công an tỉnh An Giang[2]. Theo Chánh thanh tra Bộ Công an Nguyễn Huy Tần, trong thời gian này thanh tra bộ Công an đã kết luận ông có sai phạm. Song ý kiến thanh tra không được ủng hộ, ông Năm Huy được chuyển về TP.HCM rồi được vào trung ương[5] Việc được đề bạt lên chức của Bùi Quốc Huy khi đã có dư luận[6], ý kiến của Thanh tra Bộ công an, đã được điều tra nghiêm túc nhưng theo Bộ trưởng Bộ Công an Lê Hồng Anh vẫn không thể có kết luận về việc có chạy quyền, chạy chức.[7]
Năm 1990 là Phó Tổng Cục trưởng, năm 1991 là Tổng Cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an[2].
Tháng 4/1996 là Giám đốc Công an Thành phố Hồ Chí Minh[2].
Tháng 7/2001Trung tướng An ninh, Thứ trưởng Bộ Công an phụ trách công tác xây dựng lực lượng[2].

Hành vi

Quan hệ với kẻ xấu

Năm 1995, thông qua Hồ Viết Sử cho Năm Cam, phần tử xấu, đến chơi nhà riêng số 7 Nguyễn Đình Chiểu, quận Hai Bà Trưng, thành phố Hà Nội, 2 lần trong lúc đang là Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh [8]
Để người thân (vợ) thầu bãi gửi xe nhà hàng của Năm Cam để có thu nhập từ 200-350 triệu đồng/tháng[9]
Có quan hệ lâu dài và thân thiết với Hồ Việt Sử từ những năm 1990, đây là phần tử xấu có tiền án tiền sự ở An Giang[10]. Đã giúp đỡ cho Sử nhập hộ khẩu ở TP HCM năm 1992, giới thiệu cho Sử làm đối tác liên doanh với Công ty Song Pha, thuộc Phòng Hậu cần, Công an TP HCM khai thác khu đất 230 Nguyễn Trãi, quận 1 gây ra thiệt hại về mặt tài chính cho Công an TP HCM. Cho con là Bùi Minh Tấn làm phó giám đốc công ty liên doanh của Sử. Vay mượn tiền của Sử để mua xe và cho vợ đi ở Singapore, Trung Quốc là 22.000 USD và 15 triệu đồng (chưa trả) [11][12].

Tài sản bất minh

Chỉ trong vòng có mấy tháng làm Giám đốc Công an tỉnh An Giang đã xây nhà rất lớn, có đến 2 xe khách. Khi làm Giám đốc công an Thành phố Hồ Chí Minh thì bản thân và gia đình có nhiều xe ôtô đời mới, có nhiều nhà, còn đất lên đến hơn 5 hecta ở Củ Chi[8]

Bỏ lọt tội

Thời gian làm Giám đốc công an tỉnh An Giang (tháng 9/1987 đến đầu năm 1990), Năm Huy đã chủ trương kinh doanh địa ốc, thành lập Công ty Thành Công thất bại, thiệt hại 2-3 tỷ đồng. Năm Huy chiếm dụng trên 7 ha đất của quần chúng, kéo theo một số cán bộ hậu cần của công an để kết cấu tham ô, gây thiệt hại lớn về cán bộ. Một số người đã bị tù 9-16 năm, đặc biệt nghiêm trọng hơn, một cán bộ là Phó giám đốc công an tỉnh đã tự sát (ông Phạm Thanh Sơn) [13] Ngay cả con trai là Bùi Minh Tấn cũng bị tòa xác định là bỏ lọt tội.

Thiếu trách nhiệm

Tháng 7/1997, Trương Văn Cam đi tập trung giáo dục cải tạo được tha về trước thời hạn, V26 Bộ Công an thông qua điện mật số 02 ngày 27/9/1997 giao cho Công an Thành phố Hồ Chí Minh tiếp tục theo dõi và quản lý Trương Văn Cam. Đến tháng 1/1998, Năm Huy được Thân Thành Huyện (Ba Huyện), Phó Giám đốc phụ trách cảnh sát, cho biết Trương Văn Cam là đối tượng chuyên cờ bạc từ thời ngụy. Sòng bạc do Trương Văn Cam tổ chức có đàn em canh gác nên rất khó bắt. Khoảng tháng 10/1998, ông Năm Huy được bà Huyền Linh, cán bộ hưu trí ở quận 3 và một số cán bộ trong Thành uỷ cho biết ở Thành phố Hồ Chí Minh có nhóm đi đòi nợ thuê, đập phá nhà cửa của con nợ nhưng không ai dám tố cáo vì đó là đàn em của Trương Văn Cam. Trong quá trình chỉ đạo đấu tranh chuyên án CD99 và hai vụ án giết Phan Lê Sơn và vụ bắn Dung Hà, Năm Huy đã có thông tin về một số cán bộ có biểu hiện nghi vấn trong việc thực hiện chức trách nhiệm vụ mà ông giao cho họ nhưng vẫn không tổ chức kiểm tra, xác minh kết luận để có biện pháp xử lý, ngăn chặn.[2][11].
Tuy biết Trương Văn Cam là đối tượng hình sự nguy hiểm, có nhiều hoạt động băng nhóm theo kiểu xã hội đen, hoạt động phạm tội nghiêm trọng, công khai, kéo dài trong các năm 1998, 1999, 20002001 nhưng Bùi Quốc Huy (Năm Huy) giám đốc Công an Thành phố Hồ Chí Minh (từ tháng 4/1996 đến tháng 7/2001), đã không chỉ đạo, tổ chức biện pháp đấu tranh có hiệu quả, để tội phạm có tổ chức xảy ra trong một thời gian dài, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng về trật tự an toàn xã hội trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh [2][11]. Khi công an Thành phố Hồ Chí Minh mở chuyên án đấu tranh với bọn tội phạm hoạt động cờ bạc và cá độ bóng đá, tuy lúc đầu chưa xác định được có hoạt động tội phạm của Trương Văn Cam hay không, nhưng đến đầu năm 2000, khi phát hiện có hoạt động của Trương Văn Cam và các tên đàn em nguy hiểm khác của Trương Văn Cam, Bùi Quốc Huy đã không chủ động đề ra các biện pháp tấn công triệt phá mà chỉ báo cáo xin ý kiến của Bộ công an. Sau đó thụ động chờ đợi, để băng nhóm tội phạm của Trương Văn Cam có thời gian hoạt động kéo dài đến hết năm 2001 mới được Bộ công an tấn công, triệt phá [2].
Về trách nhiệm trong quản lý, giáo dục cán bộ chiến sĩ: Trong thời gian Bùi Quốc Huy làm giám đốc Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã để xảy ra tình trạng nhiều cán bộ bị tổ chức tội phạm của Trương Văn Cam mua chuộc, lôi kéo làm tha hóa biến chất. Thậm chí nhiều cán bộ cấp phòng quận của Công an Thành phố Hồ Chí Minh có hoạt động tiếp tay hoặc bao che tội phạm. Trong quá trình công tác, có nhiều thông tin về cán bộ có biểu hiện thoái hóa biến chất, vi phạm pháp luật và kỷ luật nhưng Năm Huy không có biện pháp có hiệu quả để chấn chỉnh ngăn chặn, dẫn đến việc trong chuyên án Z5-01 có trên 50 cán bộ chiến sĩ phải xử lý kỷ luật, nhiều người bị tước quân tịch, có 13 người phải truy cứu trách nhiệm hình sự [2].
Với những vi phạm nêu trên Cơ quan Cảnh sát điều tra đã kết luận ông Bùi Quốc Huy phạm tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, tội danh được quy định tại điều 285 BLHS.[2][11].

Khởi tố và Xét xử

Ngày 12 tháng 12 năm 2001 Năm Cam bị bắt. Do là cán bộ cao cấp của Công an, là người từng chịu trách nhiệm cao nhất về an ninh trật tự địa bàn thành phố Hồ Chí Minh lại có liên quan đến "Vụ án Năm Cam và đồng bọn". Vụ án Năm Cam và đồng bọn là vụ án hình sự lớn nhất cho tới lúc đó, rất phức tạp với 155 bị cáo trong đó có 3 cán bộ cao cấp bị khởi tố. Phiên tòa tiến hành xét xử từ ngày 25 tháng 2 năm 2003 đến ngày 05 tháng 6 năm 2003 với 6 án tử hình, 5 án chung thân, 2 án trên 20 năm tù giam, 4 án 20 năm tù giam, 28 án treo, 2 bị cáo bị cảnh cáo, 4 bị cáo trả hồ sơ về cho CQĐT, một bị cáo được miễn hình phạt. Số còn lại có mức án từ 1 đến 19 năm tù[14][15]. Băng đảng Năm Cam được coi là "đỉnh cao" của tội phạm và đây là phiên toà lớn đầu tiên thực hiện nguyên tắc tranh tụng, toà án tạo điều kiện tốt để Luật sư tham gia tố tụng [16]. Phiên tòa có đến gần 80 luật sư tham gia bào chữa cho các bị cáo và bảo vệ quyền lợi cho cá nhân, tổ chức có liên quan [17] Phiên tòa này rất được dư luận quan tâm. Phóng viên nước ngoài cũng xin được tham dự, đối với họ, việc xét xử các cán bộ cao cấp mà lại câu kết với tội phạm như Bùi Quốc Huy là một trong những minh chứng cho sự quyết tâm của Chính phủ Việt Nam trong việc chống tham nhũng, trừng trị tội phạm, làm trong sạch hàng ngũ cán bộ, tạo môi trường lành mạnh cho đầu tư và phát triển[18]. Ông Bùi Hoàng Danh là Chủ tọa phiên tòa sơ thẩm, khẳng định vụ án Trương Văn Cam và đồng bọn là vụ án hình sự mang tính chất trị an, không phải là vụ án tham nhũng [1]. Bùi Quốc Huy cùng với Phạm Sỹ Chiến là hai bị can được dư luận quan tâm nhất [19]
Vụ Nam Cam và đồng bọn có liên quan đến ngay chính Bùi Quốc Huy và các cán bộ cao cấp đương chức thuộc diện Trung ương quản lý như Trần Mai Hạnh Ủy viên Trung ương Đảng Tổng thư ký Hội Nhà báo Việt Nam, kiêm Tổng biên tập báo Nhà báo và Công luận, Phạm Sĩ Chiến Viện phó Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao nên Bùi Quốc Huy từ vai trò đang là Ủy viên Trung ương đảng, Thứ trưởng Công An, Ủy viên Trung ương đảng chịu trách nhiệm điều tra, xử lý tội phạm dần dần bị loại ra khỏi cuộc điều tra và tiến tới bị kỷ luật mất chức và ra tòa chịu án phạt tù giam. Thái độ của Huy cũng từ từ biến chuyển theo thời gian và đã chịu cúi đầu nhận tội. "Chuyên án Z501 - vụ án Năm Cam và đồng bọn"[20] được khởi động từ giữa năm 2001 lúc Bùi Quốc Huy còn đương chức Thứ trưởng bộ Công an[21].
Ngày 1 tháng 3 năm 2002, Bùi Quốc Huy còn thay mặt Đảng uỷ Công an trung ương và lãnh đạo Bộ Công an ký quyết định về việc đình chỉ công tác đối với thượng tá Dương Minh Ngọc - Trưởng phòng Cảnh sát hình sự, và thượng tá Nguyễn Mạnh Trung - Phó trưởng phòng Cảnh sát điều tra Công an TP.Hồ Chí Minh nhằm làm rõ trách nhiệm của một số cá nhân có liên quan đến nhiều vụ trọng án liên quan đến băng tội phạm Năm Cam [22].
Tướng Nguyễn Việt Thành, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, phụ trách cụm III (phía Nam) được giao nhiệm vụ trưởng ban chuyên án Năm Cam.
Song đến tháng 6 năm 2002, Báo chí chính thức Việt Nam đưa công khai tin Bùi Quốc Huy (lúc đó đương là Thứ trưởng Bộ Công an) bị Nguyễn Minh Triết, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh cùng với Vũ Quốc Hùng, Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương Đảng và Trần Đại Hưng Phó trưởng Ban Nội chính trung ương, kiểm điểm trách nhiệm về 5 vấn đề. Cuộc kiểm điển này kéo dài hai ngày 17/6/ 2002-18/6/2002,[12]. Trong đó có vấn đề thu nhập, tài sản, xe cộ, nhà đất lên đến hơn 3 hecta của cá nhân và gia đình.
Ngày 15 tháng 7 năm 2002, Bùi Quốc Huy bị công bố kỷ luật Đảng. Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng lần thứ 6 Khóa IX đã xem xét, kiểm điểm những sai lầm nghiêm trọng của Trần Mai Hạnh và Bùi Quốc Huy, và quyết định cách chức ủy viên trung ương đảng cả hai [23].
Ngày 29 tháng 7 năm 2002, Bộ Chính trị đã có văn bản số 19 và 20, thông báo chính thức đồng thời đề nghị các cơ quan nhà nước có thẩm quyền kỷ luật về mặt Nhà nước với Trần Mai Hạnh và Bùi Quốc Huy.
Ngày 8 tháng 8 năm 2002, Thủ tướng Phan Văn Khải ký quyết định kỷ luật số 664, cách chức Thứ trưởng Bộ Công an của Bùi Quốc Huy. Giáng cấp từ Trung tướng xuống Thiếu tướng[24].
Ngày 10 tháng 10 năm 2002, từ 6g30’ đến 11h30’, Bùi Quốc Huy bị khởi tố về tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng theo Điều 285 Bộ luật Hình sự và bị khám xét nhà riêng ở Thành phố Hồ Chí Minh, cùng lúc với Trần Mai Hạnh Tổng thư ký Hội Nhà báo Việt Nam, kiêm Tổng biên tập báo Nhà báo và Công luận và Phạm Sĩ Chiến Viện phó Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao (lúc đó đang ở Hà Nội) và cả ba đều bị cấm dời khỏi nơi cư trú[4].
Tháng 11 năm 2002, Bùi Quốc Huy cùng với Trần Mai Hạnh và Phạm Sĩ Chiến bị triệu tập vào Thành phố Hồ Chí Minh ngay từ giai đoạn đầu của phiên tòa, bị can nào có dấu hiệu bỏ trốn sẽ bị bắt tạm giam[25].
Ngày 13 tháng 12 năm 2002, Bùi Quốc Huy nhận quyết định cấm đi khỏi nơi cư trú của Tòa và viết giấy cam đoan có mặt khi bị triệu tập[26].
Ngày 13 tháng 02 năm 2003, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định kỷ luật tước danh hiệu Công an nhân dân [27]. Cùng với quyết định đó ông Huy mất quân hàm Thiếu tướng.
Bùi Quốc Huy được tại ngoại kể cả sau khi bị tòa Sơ thẩm tuyên án.
Ngày 27 tháng 2 năm 2003, ông được người nhà dùng xe máy đưa đến tòa Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh [28] Luật sư bào chữa cho Huy là Ngô Ngọc Thủy.
Khi ra tòa, Bùi Quốc Huy còn tự thanh minh mình có hành vi thiếu trách nhiệm vì thiếu trình độ [29], ông nói rằng [30]:
Tôi đã bị xử lý hành chính nội bộ rất nghiêm khắc về mặt Đảng và ngành rồi. Tôi nghĩ mình chưa đến mức phải bị xử lý hình sự. Sai phạm của tôi chỉ là tính chất chỉ đạo kém hiệu quả chứ không phải là không chỉ đạo.
Ngày 24 tháng 5 năm 2003, tức ngày thứ 54 xét xử vụ án "Trương Văn Cam và đồng bọn", bị cáo Bùi Quốc Huy nói lời cuối cùng cảm ơn Hội đồng xét xử và Viện Kiểm Sát đã quan tâm đến lời bào chữa của luật sư đối với bị cáo và những nội dung trình bày của bị cáo, đồng thời ông mong được xét xử công minh.[31] Ông mong tòa tuyên trắng án vì cho rằng mình vô tội [32].
Vào 14 giờ ngày 5 tháng 6 năm 2003, Tòa sơ thẩm Tòa án Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh tuyên xử vụ án Năm Cam và đồng bọn. Năm Huy bị phạt 4 năm tù giam về tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.[33] Bị cáo Huy còn bị cấm đảm nhiệm chức vụ tại cơ quan nhà nước trong thời hạn 3 năm sau khi mãn hạn tù [34]
Ngày 05 tháng 9 năm 2003, Bùi Quốc Huy bị tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh bắt tạm giam cùng với Phạm Sĩ Chiến và Trần Mai Hạnh để bảo đảm cho việc xét xử tại phiên tòa phúc thẩm dự kiến diễn ra ngày 15 tháng 9 năm 2003[35] Về việc cho tại ngoại kéo dài của ông Huy cũng đã có dư luận thắc mắc[36].
Ngày 15 tháng 9 năm 2003, Tòa án nhân dân tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh khai mạc phiên Phúc thẩm (do có kháng cáo của 69 bị cáo, 6 người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan, 2 đại diện bị hại), khác với phiên sơ thẩm lần này Bùi Quốc Huy ra tòa trong bộ quần áo sọc do bị tạm giam trước đó, nhưng 3 nhân chứng để xác định rõ hành vi vi phạm của các bị cáo Bùi Quốc Huy là 2 nguyên phó giám đốc Công an Thành phố Hồ Chí Minh là Thân Thành Huyện và Võ Văn Măng, cùng nguyên chánh văn phòng Trần Thanh Tùng đều vắng mặt với lý do sức khỏe[15].
Ngày 6 tháng 10 năm 2003, tại Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh, Bùi Quốc Huy đã thay đổi thái độ chịu nhận tội và xin giảm nhẹ hình phạt[37].
Ngày 30 tháng 10 năm 2003, Hội đồng xét xử vụ án “Trương Văn Cam và đồng bọn” của Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh tuyên án Bùi Quốc Huy 4 năm tù giam về tội "Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng"[38].

Ân xá

Chưa đầy hai năm sau, ngày 31 tháng 1 năm 2005, Bùi Quốc Huy ra tù trong đợt đặc xá cho hơn tám ngàn phạm nhân nhân kỷ niệm 75 năm thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3-2) và ngày Tết cổ truyền [39][40].